KHÔNG BAO GIỜ LÀ THẤT BẠI TẤT CẢ LÀ THỬ THÁCH

  • Vận Chuyển và Giao hàng:

    Bạn nhận sách từ 1-3 ngày kể từ khi sachkinhte.vn gọi điện xác nhận đơn hàng.

  • Cam kết Bản Quyền

    Bạn được kiểm tra chất lượng sách, nếu không đúng bản quyền bạn có thể từ chối nhận hàng.

  • Thanh toán:

    Bạn kiểm tra sách và thanh toán bằng tiền mặt trực tiếp cho nhân viên giao hàng trên toàn quốc.

-
+

KHÔNG BAO GIỜ LÀ THẤT BẠI TẤT CẢ LÀ THỬ THÁCH - TỰ TRUYỆN CHUNG JU YUNG NGƯỜI SÁNG LẬP TẬP ĐOÀN HYUNDAI

 

"Tôi nghĩ rằng trong tôn giáo có thể có điều mà chúng ta thường gọi là "phép màu" hay "kỳ tích", nhưng trong chính trị và kinh tế thì không. Cái mà các nhà kinh tế học gọi là "kỳ tích kinh tế" chẳng qua chỉ là sự biện minh nghèo nàn bằng những lý luận kinh tế học hoặc bằng sự xấu hổ cho việc không thể làm được đã trở thành hiện thực.

 

Rõ ràng là chúng ta đã làm được điều mà theo lý luận và sách vở là bất khả thi. Kết quả đó bắt nguồn từ sự nỗ lực không mệt mỏi, tinh thần khám phá cái mới và chí tiến thủ của nhân loại. Tất vả đều từ sức mạnh tinh thần mà ra. Niềm tin tạo nên sự nỗ lực bất khuất. Đây chính là chìa khoá làm nên kỳ tích." Chung Ju Yung 

 

MỤC LỤC
 
TIỂU SỬ CHUNG JU YUNG
 
CON TRAI CỦA MỘT NGƯỜI NÔNG DÂN
 
CUỘC HÀNH TRÌNH CÙNG VỚI BẠN VÀ 47 CHON LÀM LỘ PHÍ
 
HAI THÁNG CỰC NHỌC TẠI CÔNG TRÌNH ĐƯỜNG SẮT
 
BỎ NHÀ LẦN THỨ HAI - THÊM MỘT LẦN THẤT BẠI
 
LẤY CÁI TÁT CỦA NGƯỜI LÁI ĐÒ LÀM ĐỘNG LỰC
 
TRỘM 70 WON TIỀN BÁN BÒ VÀ HỌC TRƯỜNG KẾ TOÁN
 
HỌC "BÀI HỌC CON ẾCH XANH" VÀ TRỞ LẠI SEOUL
 
THỪA HƯỞNG CỬA HÀNG GẠO BẰNG MỘT THỨ DUY NHẤT: UY TÍN
 
THÁNG 1 NĂM 1950 KHỞI ĐẦU CỦA CÔNG TY HYUNDAI
 
TRẢI QUA CUỘC HÔN LOẠN 25 THÁNG 6 CÙNG VỚI EM TRAI
 
TỔNG THỐNG EISENHOWER THĂM HÀN QUỐC VÀ LỜI KHEN NGỢI TUYỆT VỜI
 
CHỈ CÓ THỬ THÁCH CHỨ KHÔNG CÓ THẤT BẠI
 
CHUYỂN HOẠ THÀNH PHÚC...NHƯNG TRANG THIẾT BỊ LÀ VẤN ĐỀ
 
THÀNH BÀI Ở CUỘC ĐỜI CHÍNH LÀ Ở HÀNH ĐỘNG VÀ THỜI GIAN
 
THỬ THÁCH TRONG MÔI TRƯỜNG CẠNH TRANH KHỐC LIỆT CỦA THỊ TRƯỜNG XÂY DỰNG NƯỚC NGOÀI
 
"CHỌC KIM VÀO MŨI HỔ" MÀ CHẲNG SỢ
 
CON ĐƯỜNG CAO TỐC SEOUL - BUSAN VÀ CÔNG TRÌNH ĐƯỜNG HẦM TANGCHE PHỨC TẠP
 
KHỞI CÔNG XƯỞNG ĐÓNG TÀU ULSAN VÌ NGÀY MAI
 
BỨC ẢNH CŨ VÀ "PHƯƠNG PHÁP CHÀO HÀNG LẠ ĐỜI NHẤT"
 
LIỆU CỤC SẮT KIA CÓ NỔI ĐƯỢC HAY KHÔNG?
 
KIẾM ĐÔ LA DẦU LỬA...HƯỚNG TỚI TRUNG ĐÔNG
 
CÔNG TRÌNH LỚN NHẤT THẾ KỶ 20
 
CẢNG CÔNG NGHIỆP DUBAI, VỞ KÍCH ĐẤU THẦU HÙNG TRÁNG
 
KẾ HOẠCH VẬN CHUYỂN HÀNG LOẠT NGUYÊN VẬT LIỆU, MÁY MÓC, MỘT SỰ MẠO HIỂM DŨNG CẢM
 
TÔI YÊU NHỮNG NGƯỜI CÔNG NHÂN
 
BIẾN ĐỔI LỊCH SỬ LÀM THAY ĐỔI BẢN ĐỒ
 
BUỔI ĐIỀU TRẦN TRƯỚC QUỐC HỘI THỜI CỘNG HOÀ THỨ NĂM
 
MẢNG ĐẤT BÌNH NHƯỠNG VÀ QUÊ HƯƠNG 40 NĂM MỚI ĐẶT CÂN LẠI
 
LÝ DO MÀ NGƯỜI HÀN QUỐC ĐƯỢC HOAN NGHÊNH
 
HÃY TRỞ THÀNH "TẤM GƯƠNG" CHO GIẤC MƠ CỦA CON NGƯỜI
 
NGƯỜI ĐIỀU HÀNH DOANH NGHIỆP CHỈ LÀ NGƯỜI LÀM THUÊ MÀ THÔI
 
MONG CHÍNH BIẾN ĐỪNG BAO GIỜ XẢY RA NỮA
 
NGÀNH XÂY DỰNG LÀ ĐÒN BẢY THÚC ĐẨY TĂNG TRƯỞNG KINH TẾ
 
SẼ LÀM RA LOẠI Ô TÔ TỐT NHẤT TRÊN THẾ GIỚI
 
KHAI THÁC SIBERIA VÌ NGÀY MAI
 
CON ĐƯỜNG KINH TẾ LẤY DÂN SỰ LÀM CHỦ ĐẠO
 
KINH TẾ VÀ VAI TRÒ CỦA CHÍNH PHỦ
 
SỨ MỆNH CỦA HYUNDAI
 
CẦN CÙ VÀ TIẾT KIỆM LÀ NGUỒN VỐN
 
TẤT CẢ MỌI NGƯỜI PHẢI TRONG SẠCH THÌ XÃ HỘI MỚI TRONG SẠCH
 
AI LÀ NGƯỜI GIÀU CHÂN CHÍNH?
 
HÃY GẠT BỎ RÀO CẢN CỦA NỐI SUY NGHĨ CŨ
 
SUY NGHĨ TÍCH CỰC, KHÔNG BAO GIỜ THẤT BẠI
 
"NGƯỜI VỢ BÌNH THƯỜNG" - "NGƯỜI CHỒNG TÀI NĂNG"
 
SỰ BÀO CHỮA CHO NHỮNG ĐỨA CON VẤT VẢ
 
DOANH NGHIỆP LÀ ĐOÀN THỂ CON NGƯỜI VÌ CON NGƯỜI

 

 

Sachkinhte.vn giới thiệu trích đoạn cuôn sách: CHỈ CÓ THỬ THÁCH CHỨ KHÔNG CÓ THẤT BẠI:

 

Tháng 6 năm 1953, Hiệp định đình chiến được ký kết tạm thời, quân đội mỹ bắt đầu rút sang nhật.  Chiến tranh rồi cũng có ngày kết thúc, thế nên tôi không thể chỉ dựa vào những công trình của quan đội mỹ. Tôi bắt đầu tích cực đi tìm những công trình phục hồi của nhà nước. Mặc dù biết rằng có thể sẽ bị lỗ nhưng tôi vẫn nhận thầu xây dựng lại văn phòng và phòng xấy khô của nhà máy in tiền vào tháng 10 năm 1953. Tuy nhiên, công trình khởi công chưa được 5 tháng thì vào năm sau đó, lệnh đổi tiền khẩn cấp được ban hành, giá trị tiền tệ sụt giảm nhanh chóng, từ 100 won chỉ còn đổi được 1 hwan, kinh tế Hàn Quốc rơi vào tình trạng hỗn loạn.

 

Dù vậy, tháng 4 năm đó tôi vẫn thầu thêm và bắt đầu công trình phục hồi cầu Koriong trong thời gian 24 tháng, với số tiền là 54.780.000 hwan. Cẩu Koriong nối liền Teagu và Kochang, và để thảo phạt quân du kích phản loạn ở núi Chili nên việc khôi phục cần tiến hành gấp. Đó là công trình lớn nhất của chính phủ tính đến lúc bấy giờ...

 

Nhưng ngay từ đầu, chúng tôi đã gặp khó khăn. Chân cầu chỉ còn lại phần cơ bản, còn phần thân cầu thì hư hỏng cứ chìm trong nước. Cho nên, dù gọi là phục hồi nhưng thực chất còn khó hơn xây dựng mới. Độ sâu cùa sông Nak-dong cũng chính là trở ngại với chúng tôi. Khi mùa đông đến, cát dồn lại nên nước cạn, đến mùa hè thì nước sâu gấp mấy lần mùa đông. Chưa kể đến toàn bộ thiết bị công trình chỉ gồm một chiếc cần cẩu 29 tấn, một chiếc xe trộn bê tông và một máy bơm. Chưa hề có kinh nghiệm làm các công trình lớn, lại thiếu máy móc thiết bị nên đại bộ phận của cây cầu được xây dựng theo kiểu thời nguyên thủy là dùng sức người.

 

Khởi công được một năm nhưng chúng tôi chưa đóng được chân cầu nào. Trong thời gian đó, giá vật tư biến động mạnh, giá dầu dự tính ban đầu khoảng 700 hwan, một năm sau tăng lên 2.300 hwan. Tất cả các vật liệu khác tăng lên tới 120 lần, tiền lương nhân công cũng tăng theo từng ngày. Thêm vào đó, kết toán công trình nhà máy in tiền chúng tôi bị lỗ 70 triệu hwan.

 

Bao nhiêu tiền mà chúng tôi kiếm được từ các công trình của Mỹ gần như bù hết cho công trình nhà máy in tiền. Tình hình tài chính công ty tụt xuống tới đáy. Các công nhân bãi công đòi tiền lương, công trình thì cứ kéo dài ngày ra.

 

Với tôi, uy tín chính là tài sản của người kinh doanh, chính vì vậy dù có lỗ thì cũng phải giữ lời hứa, nhất định phải hoàn thành. Ngày nào tôi cũng chạy mọi nơi để vay vốn những chắng có kết quả gì. Lương nhân viên không trả được, văn phòn thì ngày nào cũng ầm ỹ vì các chủ nợ đến đòi. Học phí cho em trai tôi là Se Yong đang du học tại Mỹ cũng chẳng có mà gửi.

 

Tôi vốn là người lạc quan trong mọi hoàn cảnh, vậy mà lúc đó cũng thấy cùng đường. Nhưng dù thế nào thì cũng phải hoàn thành công trình cẩu Korion. Làm ăn thất bại thì vẫn có thể vương lên, chứ làm người một lần đánh mất uy tín coi như mất tất cả. Dù thế nào cũng phải xem đây chỉ là sự thử thách, nếu giơ tay đầu hàng ngay và chần chừ thì sẽ thất bại mãi mãi.

 

Trong sách “Thái Căn Đàm” có câu “Đắc ý chi thời, bình sinh thấy ý chi phi”, nghĩa là con người thành công thì cái rễ của thất bại nảy mầm. Lần này tôi thất bại, nhưng lần sau họa sẽ thành phúc.

 

Tôi tập trung các em lại, bàn với Choi Ki Ho và em rể Kim Yong Ju quyết tâm bán nhà của tất cả mọi người để giải quyết. Các em tôi muốn giữ lại một gian nhà để thờ cúng tổ tiên nên tôi đã bán xưởng sửa chữa xe ô tô phường Chochung. Bán cả ba căn nhà được 99.700.000 hwan, chúng tôi bổ sung thêm vào số vốn ban đầu của công ty xây dựn Hyundai là 300.000 hwan thành 100 triệu hwan, nhằm khắc phục công trình phục hồi cầu Koriong đang rơi vào tình trạng trì trệ. Tiền bán nhà chúng tôi dành để trả nợ hết nên vẫn phải đi vay. Lãi vay phải trả hàng tháng là 18%, một năm sau tiền vay tăng lên thành gấp đôi.

 

Tháng 5 năm 1955, công trình cầu Koriong đầy ác mộng của tôi đã kết thúc muộn hai tháng so với thời gian hợp đồng trong tình trạng tồi tệ nhất. Chúng tôi lỗ mất 65.000.000 hwan, trong khi số tiền hợp đồng chỉ có 54.780.000 hwan.

 

Chúng tôi mệt mỏi và đuối sức đến nỗi sau khi kết thúc công trình cũng không còn đủ sức để mang các thiết bị máy móc về. Các chủ nợ thì cứ vây kín như đàn ong nối giận. Những công ty cùng ngành lâu nay vẫn coi Hyundai như cái gai trong mắt được dịp hả hê trước sự thử thách này của tôi. Trong đội ngũ công nhân cũng có nhiều người nói rằng ông thầu chỉ học hết cấp 1 mà dám nhận công trình dài hai năm ấy đã sai lầm khi bỏ qua mức lạm phát trong việc tính hợp đồng, và rằng học lực ấy thì làm gì biết đến lạm phát.

 

Trong tình hình hỗn loạn của Hàn Quốc lúc ấy, khó mà dự đoán được lạm phát. Khi ký hợp đồng, tôi nghĩ rằng công trình có thể kết thúc một cách thoải mái trong vòng một năm rưỡi và giá vật tư tăng gâp đôi là nhiều. Mà bản thân tôi không có kiến thức bài bản về kỹ thuật, đồng thời cũng sai lầm vì không lường trước tình trạng thiếu thốn thiết bị của Hàn Quốc. Đó là nguyên nhân thất bại của công trình Koriong.

 

Tôi đã trả học phí cho bài học này quá đắt. Tôi bỗng nhớ đến bài thơ của Lý Bạch “Mây lặng, bờ sông vắng, chẳng thấy người đâu chỉ có trăng sáng ở trên cao”, nhưng tôi không thấy tuyệt vọng và công đơn đến mức ấy. Ngược lại, tôi nhận định rất rõ ràng vị trí của mình trong kết quả. Trước tiên tôi phải trả nợ từ hai công trình này. Không thể mang tiếng “Chung Ju Yung sống bằng nợ” được. Đây là thử thách, chẳng phải thất bại. Tôi nghĩ cuộc đời không có thất bại. Khi không xem điều gì đó là thất bại thì đó không phải là thất bại. Phải lạc quan và suy nghĩ một cách tích cực.

 

Giờ đây tôi mới nhận ra trang thiết bị đóng vai trò quan trọng trong ngành xây dựng như thế nào. Chính phủ cũng biết công ty chúng tôi đã lỗ vì công trình này. Khó khăn này nhất định sẽ chuyển họa thành phúc. Vậy mà phải mất 20 năm tôi mới trả hết nợ công trình cầu Koriong. Những năm tháng dài của thời kỳ quan trọng đã tiêu phí vào việc trả nợ...


 Sachkinhte.vn trân trọng giới thiệu!
 

Chia sẻ với bạn bè

Bình luận

Hiển thị tất cả kết quả cho ""